Part 3:Nhóc lao công
Nhóc lao công!
Nhóc lao công!
Nhóc lao công!
Đúng vậy,đây là biệt danh anh dùng để gọi tôi.Chúng tôi có tên gọi riêng cho nhau là điều đặc biệt và có nhiều lợi ích.
Thí dụ nhé!Ở một nơi đông đúc,như trên phố thôi chẳng hạn,chúng tôi vô tình gặp nhau.Chúng tôi sẽ đồng thanh hét thật to:"Này,nhóc lao công!"-"Ông dê!".Người qua đường nghe thấy,tât nhiên,nếu không phải phải tên mình thì họ sẽ tiếp tục chuyển động thẳng đều.Hoặc giả,họ nhìn thấy chúng tôi gọi nhau,sẽ lịch sự mở đường để cho chúng tôi "đến với nhau".
* * *
Haiz!Tôi vẫn thấy xấu hổ vì không nhớ vì lí do nào khiến anh gọi tôi như vậy.Không biết anh có nhớ không nhỉ?
Thích!Tôi thích lắm chứ!Tôi thích phát điên khi nghe anh gọi tôi là:"nhóc lao công!" thực ra cái tên "lao công" cũng không tệ,trái lại nó thật đáng yêu ấy chứ!
Tôi muốn,mỗi sớm mai thức dậy,anh sẽ ôm lấy tôi,thơm trán tôi,nhẹ nhàng nói:"Nhóc lao công!chào buổi sáng.Hôm nay trông em thật đáng yêu,đáng yêu hơn hôm qua rất nhiều" tất nhiên,sáng nào câu nói này cũng được lặp lại,không nhàm chán chút nào,mà trái lại,tôi càng nghe càng thấy hay,thấy thích ấy!
Tôi muốn chúng tôi sẽ có những bữa sáng ngon lành và bổ ích tại nhà do chính tay tôi chuẩn bị.Khi ăn,tôi sẽ giả vờ bất cẩn để đồ ăn dính trên mép,để anh lau chúng đi cho tôi:"Nhóc lao công,em đã lớn như vậy rồi mà ăn uống xấu quá đi!".Sau đó tôi sẽ cười thật tươi chồm lên thơm anh một cái.
Tôi muốn trước khi đi ngủ,anh sẽ hát cho tôi nghe,sau đó chúc tôi ngủ ngon:"nhóc lao công của anh,em ngủ ngoan nhé" rồi anh vòng tay ôm lấy tôi dù tôi đã nằm ngáy khò khò trong vòng tay anh từ lúc nào rồi.
* * *
Tận sâu trong trái tim tôi,trong tiềm thức của tôi,anh luôn là một phần không thể thiếu.Anh là giá trị để tôi mang đi theo,suốt cuộc đời.
Ông dê của tôi
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015
Part 2:Ông dê
Ông dê!
Ông dê!
Ông dê!
Tôi thật đáng xấu hổ khi không nhớ rõ tại sao lại gọi anh như vậy.Có lẽ,ngay từ những ngày đầu,nó đã ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi hay nói cách khác chính là điều hiển nhiên.Tôi vẫn muốn gọi anh như vậy,mặc dù anh có cái tên không tệ:"V.T.Trung".
Tôi muốn,mỗi sớm mai thức dậy,tôi sẽ ôm cổ anh và nói:"ông dê!chào buổi sáng!" sau đó thơm má anh thật to *chụt* một cái,rồi nhanh chóng vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.
Tôi muốn,mỗi khi chúng tôi ngồi cạnh nhau,tôi sẽ nói:"Ông dê,anh ăn có ngon miệng không?" ; "ông dê,anh kể chuyện cười cho em nghe đi" ; "ông dê,anh ôm em đi" ; ...
Tôi muốn những khi đi chơi,tôi sẽ nhõng nhẽo vòi vĩnh anh như một đứa trẻ:"ông dê!em mỏi chân,anh cõng em đi" ; "ông dê,anh đèo em bằng xe đạp nhé" ; "ông dê,em muốn ăn kem"...
Tôi muốn trước khi đi ngủ,tôi sẽ chúc anh:"ông dê của em,anh ngủ ngoan nhé!ômmmmmm nào.*thơm má*
...
Tôi muốn tận sâu trong trái tim anh,sâu trong tiềm thức của anh,tôi cũng là điều hiển nhiên bởi...tôi muốn anh không bao giờ quên tôi,tôi muốn anh biến những điều ấy thành thói quen bất biến,bởi chỉ có như vậy,chúng tôi mới là của nhau,mãi thuộc về nhau,tồn tại như một phần không thể thiếu của nhau
Ông dê!
Ông dê!
Ông dê!
Tôi thật đáng xấu hổ khi không nhớ rõ tại sao lại gọi anh như vậy.Có lẽ,ngay từ những ngày đầu,nó đã ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi hay nói cách khác chính là điều hiển nhiên.Tôi vẫn muốn gọi anh như vậy,mặc dù anh có cái tên không tệ:"V.T.Trung".
Tôi muốn,mỗi sớm mai thức dậy,tôi sẽ ôm cổ anh và nói:"ông dê!chào buổi sáng!" sau đó thơm má anh thật to *chụt* một cái,rồi nhanh chóng vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.
Tôi muốn,mỗi khi chúng tôi ngồi cạnh nhau,tôi sẽ nói:"Ông dê,anh ăn có ngon miệng không?" ; "ông dê,anh kể chuyện cười cho em nghe đi" ; "ông dê,anh ôm em đi" ; ...
Tôi muốn những khi đi chơi,tôi sẽ nhõng nhẽo vòi vĩnh anh như một đứa trẻ:"ông dê!em mỏi chân,anh cõng em đi" ; "ông dê,anh đèo em bằng xe đạp nhé" ; "ông dê,em muốn ăn kem"...
Tôi muốn trước khi đi ngủ,tôi sẽ chúc anh:"ông dê của em,anh ngủ ngoan nhé!ômmmmmm nào.*thơm má*
...
Tôi muốn tận sâu trong trái tim anh,sâu trong tiềm thức của anh,tôi cũng là điều hiển nhiên bởi...tôi muốn anh không bao giờ quên tôi,tôi muốn anh biến những điều ấy thành thói quen bất biến,bởi chỉ có như vậy,chúng tôi mới là của nhau,mãi thuộc về nhau,tồn tại như một phần không thể thiếu của nhau
Part 1:Lời đầu
Tôi quen anh qua MPT-người mà tôi căm ghét nhưng lại là người anh tôn sùng.Bởi khi bắt đầu đã không phù hợp cho nên diễn biến cũng không mấy suôn sẻ,tôi nghĩ vậy.
Hôm ấy,khi nhìn thấy người con trai trong ảnh với đôi mắt sâu,sống mũi cao,khuôn miệng nở nụ cười,phong thái lạc quan mạnh mẽ trong võ phục trắng muốt,tôi đã bị thu hút bởi anh.Và chúng tôi quen nhau trong tin nhắn đầu tiên anh bâng khuâng hỏi tôi một câu hỏi không đầu không đuôi.Kỳ lạ thay,anh cứ như một thứ nam châm hút chặt lấy tôi khiến tôi không tài nào xoay sở được.Cho nên,chỉ trong một khoảng thời gian ngắn,tôi đã không thể kìm lòng trước anh,tôi hoàn toàn bị anh "thu phục".
Thích anh,cảm giác ấy thật tuyệt vời.Bất cứ khi nào tôi cũng muốn được ở bên anh,được nói chuyện với anh,bởi anh luôn biết cách làm tôi cười,bởi khi ở bên anh tôi cảm nhận được sự bình yên trong lòng và niềm vui ngập tràn.
"Em thích anh"-Lời tỏ tình của một con bé tuổi 15 nghe thật non nớt nhưng đừng xem thường bởi đối với con bé ấy,tình cảm đó là thứ được nó trân trọng nâng niu mà có thể là hết cả cuộc đời này.Nhưng...anh ta đã từ chối nó chỉ bằng một lí do đơn giản,ngắn gọn,súc tích và có sức tàn phá ghê gớm hơn cả bom nguyên tử:"Xin lỗi,em còn quá nhỏ..."
* * *
Dù bị anh tàn nhẫn từ chối nhưng tôi vẫn luôn dõi theo anh với niềm hy vọng ấp ủ,rằng anh sẽ hiểu tình cảm của tôi và sẽ chấp nhận tôi,để tôi có thể là người con gái của riêng anh,đi cùng anh đến hết cuộc đời,là người con gái hạnh phúc với tình yêu của anh
Tôi quen anh qua MPT-người mà tôi căm ghét nhưng lại là người anh tôn sùng.Bởi khi bắt đầu đã không phù hợp cho nên diễn biến cũng không mấy suôn sẻ,tôi nghĩ vậy.
Hôm ấy,khi nhìn thấy người con trai trong ảnh với đôi mắt sâu,sống mũi cao,khuôn miệng nở nụ cười,phong thái lạc quan mạnh mẽ trong võ phục trắng muốt,tôi đã bị thu hút bởi anh.Và chúng tôi quen nhau trong tin nhắn đầu tiên anh bâng khuâng hỏi tôi một câu hỏi không đầu không đuôi.Kỳ lạ thay,anh cứ như một thứ nam châm hút chặt lấy tôi khiến tôi không tài nào xoay sở được.Cho nên,chỉ trong một khoảng thời gian ngắn,tôi đã không thể kìm lòng trước anh,tôi hoàn toàn bị anh "thu phục".
Thích anh,cảm giác ấy thật tuyệt vời.Bất cứ khi nào tôi cũng muốn được ở bên anh,được nói chuyện với anh,bởi anh luôn biết cách làm tôi cười,bởi khi ở bên anh tôi cảm nhận được sự bình yên trong lòng và niềm vui ngập tràn.
"Em thích anh"-Lời tỏ tình của một con bé tuổi 15 nghe thật non nớt nhưng đừng xem thường bởi đối với con bé ấy,tình cảm đó là thứ được nó trân trọng nâng niu mà có thể là hết cả cuộc đời này.Nhưng...anh ta đã từ chối nó chỉ bằng một lí do đơn giản,ngắn gọn,súc tích và có sức tàn phá ghê gớm hơn cả bom nguyên tử:"Xin lỗi,em còn quá nhỏ..."
* * *
Dù bị anh tàn nhẫn từ chối nhưng tôi vẫn luôn dõi theo anh với niềm hy vọng ấp ủ,rằng anh sẽ hiểu tình cảm của tôi và sẽ chấp nhận tôi,để tôi có thể là người con gái của riêng anh,đi cùng anh đến hết cuộc đời,là người con gái hạnh phúc với tình yêu của anh
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)