Part 2:Ông dê
Ông dê!
Ông dê!
Ông dê!
Tôi thật đáng xấu hổ khi không nhớ rõ tại sao lại gọi anh như vậy.Có lẽ,ngay từ những ngày đầu,nó đã ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi hay nói cách khác chính là điều hiển nhiên.Tôi vẫn muốn gọi anh như vậy,mặc dù anh có cái tên không tệ:"V.T.Trung".
Tôi muốn,mỗi sớm mai thức dậy,tôi sẽ ôm cổ anh và nói:"ông dê!chào buổi sáng!" sau đó thơm má anh thật to *chụt* một cái,rồi nhanh chóng vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.
Tôi muốn,mỗi khi chúng tôi ngồi cạnh nhau,tôi sẽ nói:"Ông dê,anh ăn có ngon miệng không?" ; "ông dê,anh kể chuyện cười cho em nghe đi" ; "ông dê,anh ôm em đi" ; ...
Tôi muốn những khi đi chơi,tôi sẽ nhõng nhẽo vòi vĩnh anh như một đứa trẻ:"ông dê!em mỏi chân,anh cõng em đi" ; "ông dê,anh đèo em bằng xe đạp nhé" ; "ông dê,em muốn ăn kem"...
Tôi muốn trước khi đi ngủ,tôi sẽ chúc anh:"ông dê của em,anh ngủ ngoan nhé!ômmmmmm nào.*thơm má*
...
Tôi muốn tận sâu trong trái tim anh,sâu trong tiềm thức của anh,tôi cũng là điều hiển nhiên bởi...tôi muốn anh không bao giờ quên tôi,tôi muốn anh biến những điều ấy thành thói quen bất biến,bởi chỉ có như vậy,chúng tôi mới là của nhau,mãi thuộc về nhau,tồn tại như một phần không thể thiếu của nhau
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét