Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Part 1:Lời đầu
       
     Tôi quen anh qua MPT-người mà tôi căm ghét nhưng lại là người anh tôn sùng.Bởi khi bắt đầu đã không phù hợp cho nên diễn biến cũng không mấy suôn sẻ,tôi nghĩ vậy.
    Hôm ấy,khi nhìn thấy người con trai trong ảnh với đôi mắt sâu,sống mũi cao,khuôn miệng nở nụ cười,phong thái lạc quan mạnh mẽ trong võ phục trắng muốt,tôi đã bị thu hút bởi anh.Và chúng tôi quen nhau trong tin nhắn đầu tiên anh bâng khuâng hỏi tôi một câu hỏi không đầu không đuôi.Kỳ lạ thay,anh cứ như một thứ nam châm hút chặt lấy tôi khiến tôi không tài nào xoay sở được.Cho nên,chỉ trong một khoảng thời gian ngắn,tôi đã không thể kìm lòng trước anh,tôi hoàn toàn bị anh "thu phục".
    Thích anh,cảm giác ấy thật tuyệt vời.Bất cứ khi nào tôi cũng muốn được  ở bên anh,được nói chuyện với anh,bởi anh luôn biết cách làm tôi cười,bởi khi ở bên anh tôi cảm nhận được sự bình yên trong lòng và niềm vui ngập tràn.
   "Em thích anh"-Lời tỏ tình của một con bé tuổi 15 nghe thật non nớt nhưng đừng xem thường bởi đối với con bé ấy,tình cảm đó là thứ được nó trân trọng nâng niu mà có thể là hết cả cuộc đời này.Nhưng...anh ta đã từ chối nó chỉ bằng một lí do đơn giản,ngắn gọn,súc tích và có sức tàn phá ghê gớm hơn cả bom nguyên tử:"Xin lỗi,em còn quá nhỏ..."
                                      *    *    *
Dù bị anh tàn nhẫn từ chối nhưng tôi vẫn luôn dõi theo anh với niềm hy vọng ấp ủ,rằng anh sẽ hiểu tình cảm của tôi và sẽ chấp nhận tôi,để tôi có thể là người con gái của riêng anh,đi cùng anh đến hết cuộc đời,là người con gái hạnh phúc với tình yêu của anh
     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét